Nhìn lại quãng đời sinh viên, có khi nào bạn thấy hối tiếc không?

Không phải là tất cả nhưng đại bộ phận sinh viên hiện nay còn quá thụ động trong việc học tập cũng như nhìn nhận đúng hiện thực cuộc sống sinh viên. Học đại học các bạn làm quen với một môi trường học mới được gọi là “tự học”. Các bạn đã thực sự dành bao nhiêu thời gian cho việc tự học đó? Hay vì tự học nên chúng ta có thể để ngày mai, ngày kia thậm chí là để sắp thi học cũng vẫn kịp. Cuối kỳ xin đề cương của các anh chị khóa trước học tủ và làm bài ổn ổn chút có thể qua là được rồi. Cuộc sống sinh viên là “tự chủ” cộng thêm “học bổng butachi”. Chính vì vậy sinh viên thoải mái tự do hơn về thời gian đi chơi, đi học và thậm chí tự do ngủ, nghỉ khi nào mình muốn nhưng lại ngại tham gia các hoạt động ngoại khóa, xã hội. Các khoản chi tiêu vừa vặn với “học bổng”, như vậy mình đã trưởng thành biết dùng tiền hợp lý. Làm quen với cuộc sống mới, sinh viên được làm quen với các loại hình giải trí mới qua internet như game, phim ảnh, ẩm thực, thời trang, âm nhạc và nhiều thú vui khác nữa. Bạn có thể vùi đầu vào những thú vui này cả ngày lẫn đêm nhưng lại ngại ngần với các hoạt động thực tế.Nhiều bạn chạy theo cuộc sống xa hoa chốn thành thị, học đòi theo những thói quen của người có tiền để thể hiện mình hơn người hơn đời. Trong khi đó bố mẹ chúng ta đang vô cùng vất vả cực nhọc ở chốn quê nghèo để cho những đứa “con ngoan” của họ được bằng bạn bằng bè.

Những điều này đã tạo cho bạn sự thụ động, nhìn cuộc sống với con mắt “ếch ngồi đáy giếng”. Sau 4 năm, sinh viên ra trường với một bức tranh màu hồng được in sâu trong tâm trí bắt đầu chập chững bước vào đời. Kinh nghiệm không, kỹ năng không nhưng lại muốn có được những công việc tốt lương cao. Nhưng rồi đời không như mơ, ta nhận ra hiện thực phũ phàng hoặc bi quan hơn là cuộc sống quá bất công với ta. Nhưng bạn đâu có hiểu rằng, đó là do chính ta tự tạo và làm ra chính mình của ngày hôm nay chứ không phải là ai. Những điều cơ bản của một sinh viên mới bắt đầu ra trường xin việc khi kinh nghiệm không có là cái mà bạn có thể khằng định được giá trị bạn đem lại nơi bạn xin việc thì bạn không thể cho họ thấy. Bạn học được những gì trong 4 năm đại học chỉ là học, học và học nhưng không hề có ứng dụng, chủ động tìm hiểu những vấn đề thay đổi xung quanh mình để có thể thích ứng với cuộc sống mới. Trong khi đó kinh nghiệm mà những người tuyển dụng đòi hỏi ở đây nhiều khi chỉ là sự năng động, tinh thần trách nhiệm công việc thực tế mà bạn đã tham gia trong thời gian đi học.

Để rồi sau khi nhìn lại quãng đời sinh viên của mình chỉ là một tấm bằng với những kiến thức hổng chỗ nọ thiếu chỗ kia. Bạn bắt đầu ăn năn, day dứt vì đã không làm điều này điều kia sớm hơn. Bạn bắt đầu chán nản,cảm thấy đời thật bất công tự hỏi học xong 4 năm đại học giờ về quê làm công nhân như bọn ở quê sao? Nhưng bạn đâu có biết rằng những người công nhân ấy họ đã tự mình rèn luyện tự học tập hằng ngày một cách chăm chỉ để có được sự thành thạo cho công việc hiện tại, cái mà bạn chưa bao giờ làm được như họ. Chính vì vậy họ có thể là công nhân nhưng họ có kinh nghiệm hơn hẳn với tấm bằng đại học giá trị bằng không đó của bạn.

Với những ai đã và đang hoặc sắp bước vào quãng đời sinh viên hãy nhìn nhận đúng về cuộc đời sinh viên nhé. Hãy học tập và rèn luyện mình một cách nghiêm túc như những người đã thành công trước đó để tạo cho mình một cuộc sống sinh viên ý nghĩa đúng như nó vốn có.Đừng để khi bước qua cánh cửa này rồi nhìn lại ta phải nói hai từ “giá như”.

Ngôi Sao Hy VọngGuu.vn

Đừng vội gắn cho tình yêu hai chữ "số phận"…

Mỗi chúng ta trong cuộc đời này không thể chọn lựa quê hương, gia đình và địa vị của mình. Trong vô vàn sự sắp xếp ngọt ngào xen lẫn nghiệt ngã của số phận. Tôi vẫn tin rằng có những viên gạch mà Thượng đế cho phép chúng ta tự đặt xuống và xây nên những khoảng nhỏ của riêng mình. Những người càng can đảm và mạnh mẽ sẽ được làm chủ số phận của mình nhiều hơn. Có người có thể buông xuôi địa vị, xa hoa, danh vọng, nhưng mấy ai làm lơ được với tình yêu. Nó sẽ khiến ta hân hoan, say sưa chinh phục và khát khao có được một hình bóng mà đôi lúc quên đi cái gọi là số phận. Trái tim và cảm xúc là hai đứa nắm tay nhau cùng phá vỡ mọi luật lệ, mọi sắp đặt mà Thượng đế và lí trí đã căn dặn ta.

Có lẽ đó cũng là lý do khi ở bên tình yêu, mỗi chúng ta lại thấy được là chính mình, thoải mái và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Trở về nhà sau một ngày xám xịt tệ hại, tôi cũng có thể thở phào khi thấy mái tóc mềm mại của em dựa trên vai mình, chúng tôi thủ thỉ những câu chuyện riêng và cười vui vẻ cùng nhau. Giống như một góc để tôi có thể tạm trốn để tìm thấy bình yên.

Hoặc chúng tôi có thể lang thang trong thành phố cổ kính, cùng hít hà mùi hương của buổi sớm, chui vào quán cà phê quen thuộc và hai đứa im lặng nghe nhạc, viết lách. Cuộc sống có nhiều khoảnh khắc khiến tôi thầm cảm ơn người đã phát minh ra máy ảnh, nó phần nào giúp tôi lưu lại được những điều tuyệt vời ấy cho bản thân mình, để tin rằng trong cuộc đời này có những điều không nghiệt ngã như số phận.

Tình yêu đôi lúc làm tôi quên đi những sự sắp đặt không thể dời đổi cho con người mình, ít ra tôi có thể cùng em trải qua một mùa yêu bằng tuổi trẻ và cảm xúc dẫn đường. Người ta khao khát tuổi trẻ và tình yêu là vì thế, hiếm có điều gì tự do và chân thành như vậy. Tôi mặc sức để trái tim mình rong ruổi khắp nơi vì biết đâu sẽ có ngày nó mệt mỏi chùn bước khi đương đầu với số phận. Chúng tôi tìm ra những cảm xúc thú vị trong hành động tưởng như vô cùng đơn giản, bởi trái tim khiến chúng ta lắng nghe, cảm nhận nhiều hơn, gạt bỏ những lối mòn và áp đặt về cảm xúc.

Có thể một ngày nào đó tình yêu sẽ ra đi theo cách chúng tôi không hề mong muốn. Nhưng tuổi trẻ của chúng tôi, những cảm xúc hân hoan, khờ dại và kỉ niệm của chúng tôi sẽ sống mãi với tình yêu này. Tôi tin lý do nó kết thúc sẽ không phải của Thượng đế viết nên, bởi ngay từ khi tình yêu đến với tôi, trái tim tôi đã ôm trọn và bảo vệ nó mãi mãi.

Hoa Cà ChuaGuu.vn

Đối mặt với con đường ĐỜI

Đời không như mong muốn, đừng quá hi vọng vào nó để rồi kết cục khi không có được, mình lại trở nên phiền não và ưu tư.

Những điều: Đáng-cần-muốn-thích, thì hãy lưu tâm. Còn giả như chỉ là vu vơ qua đường, buôn qua bán lại có tí niềm vui nho nhỏ thì thôi, cứ dùng cho đến hết rồi vứt vào thùng rác, coi như xong. Đời mà, tình cho không ai dại gì mà không lấy. Tội là ở chỗ, nhiều khi cứ tưởng yêu thương đó là dành cho mình, là của mình thì sẽ không bao giờ mất đi, ai ngờ có một ngày bàn tay ta mất trắng.

Bạn biết trên đời, điều gì quan trọng nhất không? – Chính là bản thân mình đấy.

Nếu ngay cả bản thân mình mà bạn cũng không trân trọng thì lấy ai sẽ yêu bạn, lấy ai sẽ thấu hiểu và ở bên bạn đây. Ừ thì có những lúc độc lập, bạn chẳng cần họ làm cái quái gì cả. Nhưng nên nhớ, con người chỉ được Thượng Đế lập trình cho quen việcmột mình, chứ không phải là thích đượccô đơn.Cho nên, trước khi muốn sải rộng đôi chân để đi vào cuộc đời, hãy học cách tự yêu thương bản thânmình trước đã.

Bạn bảo tôi tự cao, tự đại. Sự thật là vậy đấy, nhưng chúng chỉ tồn tại trong lời nói của tôi mà thôi. Điều đó chứng tỏ, tôi không phải là con người quá tự cao, tôi chỉ là kẻ biết mình đang ở đâu – cần cái gì – muốn cái gì và đang có được cái gì. Tôi tin rồi một ngày, bạn cũng sẽ làm được như thế. Bởi, bạn biết không, những người bạn của tôi ác mồm ác miệng lắm.. Và tôi cũng chẳng muốn giải thích với họ nhiều lời làm gì..

Đừng lưu tâm và nhạy cảm nhiều quá. Ngoại trừ những người thương yêu bạn ra, người khác cũng sẽ chỉ nhìn bạn bằng ánh mắtthương hại. Và nếu như ngay cả chính bản thân bạn cũng nghĩ mình là kẻ đáng khinh bỉ và rẻ tiền, thì đến lúc đó, đừng trách ngay cả tôi cũng thương hại bạn đấy. Tôi nói thật, đừng giận tôi.

Bạn nói bạn ngưỡng mộ tôi, và tôi cũng đã từng gục ngã. Phải, nhưng gục rồi tôi lại càng mạnh mẽ hơn. Bây giờ thì chẳng ai quật ngã được tôi cả. Một cú ngã với món hời đắt đỏ như thế, tôi cam tâm chịu đựng. Còn bạn?

Những cú ngã đó là do bạn tự chọn hay Thượng Đế đã sắp đặt cho bạn? Đi và ngã, ngã mãi thành quen, quen rồi chẳng muốn đi nữa, mà dù có đi thì cũng chỉ khép nép và cúi cúi mình mà đi thôi – đơn giản vì sợ ngã,đúng không? Tôi nói thế này. Ở đời, ai ban cho bạn cú ngã và sự đau khổ nào, hãy quay mặt về phía họ, mỉm cười và nói tiếng cảm ơn. Đó chẳng phải là cách bạn dằn mặt hay thể hiện bản lĩnh với ai đâu, đơn giản vì không có họ, bạn sẽ không bao giờ có thể lớn hay mạnh mẽ được như ngày hôm nay.

Nào. Tập dần thói quen đừng than thở, trách móc hay hận thù bất kỳ ai, hoặc là đau đớn vì những chuyện không đáng như vậy. Tôi à, chẳng biết nỗi đau của bạn từ đâu ra, hay câu chuyện của bạn là tệ hại đến nhường nào đâu. Tôi chỉ biết so với việc bị bỏ đói ngoài đường như một con chó dại, bị nã mấy phát đạn trên chiến trường khi chưa kịp mở miệng kêu ”Cha”, bị người ta đánh đập và bắt ép làm nô lệ để phục dịch như con mọi, nỗi đau của cả tôi và bạn, có cộng lại và nhân lên đến hàng tỉ lần cũng không thể bì được. Người ta đau đến thế, khổ đến thế mà còn chưa than, thì tội tình gì tôi và bạn phải than? Mà nhỡ có than vãn, thì cũng ít ít thôi. Ít nhưng vẫn đủ để chúng ta nhìn nhận ra lỗi lầm và những thứ cần phải chỉnh sửa. Con đường này, chúng ta đã may mắn có được đôi chân lành lặn để mà đi. Vậy thì phải ngẩng cao đầu, miệng cười hớn hở để đi cho thật *xứng đáng*.

Đó là cách tôi sống đấy.

Mộc Yên LinhGuu.vn

Đâu phải yêu thương nào cũng có thể đáp lại bằng yêu thương…

Tớ nhớ cậu rất nhiều, nhưng tớ không còn đủ can đảm để cầm điện thoại lên nhắn tin hay gọi điện thoại cho cậu. Tớ cũng không còn dùng facebook cũ vì tớ sợ tớ sẽ nhớ rằng cậu đã nói làm facebook cho tớ để biết tớ đang làm gì đang như thế nào, để tớ viết suy nghĩ của tớ về cậu…Cậu sẽ chẳng đọc được những điều này đâu.. .Khi ngồi đây và viết những dòng này đây, tớ đã ổn lên rất nhiều. Tớ vẫn len lén vào facebook cũ, qua tường facebook của cậu… Tớ thấy những status của cậu và người cậu thương rất vui. Tớ cũng thấy được rằng không status nào là danh cho tớ…vậy mà ngày đó khi tớ hỏi nếu một ngày tớ bỗng dưng rời khỏi cậu sẽ như thế nào… cậu đã nói là sẽ buồn và không ổn… nhưng chẳng phải bây giờ mọi thứ điều rất ổn khi không có tớ… Nhưng mà tớ ổn… vì giờ đây tớ hiểu được rằng cậu là người thương nhưng chưa từng thương tớ… Và tớ cũng hiểu được rằng cái gì là của mình thì sẽ là của mình, nếu không là của mình có cố gắng giữ lấy cũng không được gì…

Cậu sẽ không bao giờ biết được tớ đã đau ra sao khi những tin nhắn, những cuộc gọi của tớ dành cho cậu đều đáp trả lại bằng sự im lặng…Khi ấy giống như có cái gì đó đâm vào tớ.. .tớ nhói đau… Nhưng giờ đây tớ không trách hờn gì cậu… Bởi vì tớ biết đâu phải yêu thương nào cũng đáp trả lại bằng yêu thương.Yêu thương của người này đôi khi lại là nỗi sợ với người khác.Tớ cảm ơn sự im lặng đến lạnh lùng của cậu ngày đó…Vì cũng chính sự im lặng ấy mới đủ sức đẩy tớ ra xa cuộc đời cậu, không phiền cậu đó… Có người đã nói với tớ rằng cậu im lặng như vậy chính là không muốn day dưa gì với tớ nữa… Chắc là người ấy nói đúng… Vì nếu như ngày đó cậu nhắn tin hay nhấc máy trả lời tớ thì chắc giờ đây tớ vân còn làm phiền cuộc đời cậu nhiều lắm.

Có những đêm tớ đã nhắn tin cho cậu trong cơn say rằng tớ mệt mỏi… Thật là ngu ngốc đúng không cậu? Khi người ta đã không dành tình yêu thương cho mình thì khi đó mình có như thế nào có còn quan trọng gì nữa đâu… Bây giờ tớ biết cậu rất ổn và hạnh phúc…với tớ như vậy là đã đủ… Không phải vì tớ hết thương cậu, hay vì tờ không ghen tị với người cậu thương… mà là vì cuộc sống đôi khi có vài chuyện, vài thứ ta buộc phải buông tay và chấp nhận. Tớ vẫn tránh né gặp lại bạn bè chung của chúng ta… vì tớ sợ tớ sẽ gặp cậu lúc này đây… Tớ sợ cái tình thương chưa mất đi trong tớ lại làm phiền cuộc đời cậu. Chọn cách rời xa cuộc đời cậu là lựa chọn tốt nhất thời điểm này… Khi tớ không dám đối diện với điều gì đó tớ chọn cách tạm thời chạy trốn… Nhưng tớ sẽ không mất tích mãi đâu. Tớ sẽ trở lại gặp cậu khi mà tình thương dành cho cậu dần trở thành lãng quên… Bây giờ tớ ổn… Tớ có công việc để làm… Tớ bắt đầu trở lại với đam mê viết của tớ.. .Tớ không sao… Cậu bình yên nhé “người dưng của tớ”

Ne NeGuu.vn

Này cô gái, ước mơ của em có màu gì?

Tặng P.A, Mad Cat,… và những cô nàng của Mai’s!

Người ta vẫn nói: Thật bất hạnh khi sống mà không có ước mơ, nhưng có lẽ việc cứ ấp ủ ước mơ mà không dám theo đuổi ước mơ của mình đến cùng còn đau khổ hơn gấp nhiều lần.

Những ước mơ màu xám

Em – một cô sinh viên Kinh tế Quốc dân, ngồi nhìn tôi nói mà mắt nhìn xa xăm, mặt buồn rười rượi:

“Em muốn làm kinh doanh, nhưng không có vốn, em không biết bắt đầu từ đâu cả. Em cứ ôm giấc mộng của mình, đau đáu vì nó nhưng chẳng thể nào nghĩ ra được cách gì. Đã vậy, mỗi lần tâm sự với chị hàng xóm, chị ấy lại bảo: “Ôi em ơi, con gái lấy chồng rồi là hết mơ với mộng, đến lúc lập gia đình rồi chỉ còn chồng với con thôi”. Thật thế hả chị? Liệu con gái có cần ước mơ không?”

Tôi nghe xong mà không tin được, em là một sinh viên – tuổi đời còn rất trẻ, học tại một trường đại học có tiếng mà sao còn hoang mang với những ước mơ của mình như thế? Con gái, con trai hay lấp lửng giữa con trai, con gái cũng cần có một ước mơ và dám thực hiện ước mơ ấy. Vấn đề là em vẫn sợ, vẫn rụt rè và chưa có kinh nghiệm nên mơ ước của em còn mông lung và nếu cứ để như thế thì một ngày kia, nó sẽ chuyển sang màu xám xịt.

Tại sao em không nghĩ theo một hướng khác, thay vì cứ hoang mang về những mơ ước của mình bị đè bẹp bởi tã, bỉm, sữa,..? Em có thể xin đi làm thêm, bán quần áo, hay bất kể những việc gì có liên quan đến kinh doanh, từ từ học hỏi kinh nghiệm trong quá trình làm việc, vừa học hỏi vừa kiếm tiền. Đến khi có một chút vốn, em mày mò kinh doanh trên mạng, quy mô nhỏ nhỏ thôi, cứ như vậy mà tích lũy dần lên. Kể cả có thất bại cũng nên thử, phải thử để biết mình có khả năng hay không, để sau này nhìn lại sẽ không hối tiếc vì những điều mình chưa bao giờ dám bắt tay vào thực hiện, còn hơn là em cứ ngồi một góc trăn trở về những ước mơ có nguy cơ tan vỡ của mình.

Những ước mơ tím màu dang dở

“Em đang thực hiện nó, nhưng lại bị việc a,b,c…(nào đó) ngáng đường. Thế là em phải dừng lại”. Nhưng em đã dừng lại được bao lâu? “2 năm chị ạ” – Trời ơi, 2 năm, vẫn biết những ước mơ là không tuổi- vào thời điểm nào trong cuộc đời cũng được, nếu ta còn có đam mê, còn giữ được lửa thì còn có thể thực hiện nó. Nhưng nhìn chung, những khoảng trống giữa hai bước nhảy không nên xa quá. 2 năm, rồi còn bao nhiêu năm nữa nếu em vẫn để mơ ước đợi chờ mình? Nếu không có sự gắn liền, nối tiếp, e rằng ước mơ của em sẽ mãi dang dở…

Cho đến những mơ ước màu xanh

Tôi gặp em 2 lần, ấn tượng mạnh mẽ trong tôi về em là cô gái có đôi mắt lúc nào cũng rực lên một ý chí mạnh mẽ. Là dân Ngoại thương, sinh năm 1995 – tuổi đời còn rất trẻ, năng động, có ý chí, nhưng em vẫn có những phút hoang mang về con đường sắp tới của mình. Có quá nhiều lựa chọn, và sự lựa chọn nào với em cũng đều hấp dẫn: một tổ chức giáo dục vì cộng đồng còn non trẻ, một nhà lãnh đạo, một diễn giả,…và cả những sở thích rất con gái: bánh ngọt, quần áo đẹp, tự do,…Em không biết nên đi theo hướng nào, và em lo ngại những rào cản từ phía gia đình sẽ khiến em chùn bước.

Dẫu vậy, tôi biết em mạnh mẽ hơn thế, tự tin và chắc chắn với những quyết định của mình hơn thế. “Em đang bắt đầu đi làm, bắt đầu tất cả, em không muốn chỉ nói suông mà không hành động gì”. Em đang thuyết phục gia đình bằng hành động, cho họ thấy rằng cô con gái nhỏ của mình đã lớn khôn dám đương đầu và chịu trách nhiệm về hành động của mình. Tôi tin rằng em sẽ thành công, bởi em biết xây dựng cho mình một nền tảng từ những ngày đầu chập chững. Một nền tảng vững chắc được xây dựng nên từ kinh nghiệm cũng như các mối quan hệ xã hội. Và hơn thế, tôi tin những người dám làm chủ cuộc đời mình, biết mơ ước và dám thực hiện ước mơ sẽ đạt được thành quả trong thời gian không xa. Tôi gọi đó là những cô gái có ước mơ màu xanh hi vọng.

Còn em, ước mơ của em mang màu gì? Em đã sẵn lòng để thực hiện nó hay vẫn còn chờ đợi? Thời gian trôi qua rất nhanh, đừng để nó nhẫn tâm mang ước mơ của em đi xa trong khi em còn chưa định hình được sẽ làm gì để thực hiện mơ ước, em nhé!

Đừng để những ước mơ của mình xám màu lãng quên!

Mai’sGuu.vn

Đà Lạt giấu một người tình…

Người ta vẫn nhắc tới thành phố này như là minh chứng của tình yêu. Nếu Bali là thiên đường biển xanh mây trắng nắng vàng, của những tuần trăng mật-dài-vô-tận thì Đà Lạt là nơi nghỉ honey-moon đầy thơ mộng và sâu lắng.

Đà Lạt thành phố sương mù. Nguồn: Internet

Đến với Đà Lạt người ta ngỡ như đang ở một vùng quê châu Âu nào đó. Những cánh rừng thông bạt ngàn, những ngôi nhà sơn màu trắng, những cụm hoa nhiều màu sắc trước nhà. Thỉnh thoảng lại giống xem phim Hàn Quốc, cảnh nam chính lái xe đưa nữ chính về dừng dưới chân dốc, nàng phì phò leo dốc, chàng chạy với theo đưa túi, đồ ( hoặc gì đó) bỏ quên. Ngọn đèn đường vàng, cái se lạnh,khiến cái ôm tạm biệt cũng mang một mùi hương. Ôi, khó để người ta không nuông chiều cảm xúc mơ mộng.

Nếu đã từng đặt chân đến Đà Lạt thì ngoài ấn tượng về những con đường nhiều hoa, hoa trải khắp thành phố, cái lạnh đủ đẻ choàng thêm tấm áo mỏng, cái chênh vênh của những con dốc nhỏ người ta còn cảm thấy thú vị vì sẽ không có bất kì một đèn tín hiệu giao thông nào.

Đà Lạt “ba không”, không xích lô, không điều hòa và không đèn tín hiệu. Dù vậy giao thông nơi đây vẫn hoạt động nhịp nhàng, không xảy ra hiện tượng chen chúc. Người Đà Lạt khoan thai, an nhiên tự tại. Khác với người Huế, người Huế trầm mặc thoáng nét buồn. Nhưng điểm chung đó là cả hai nơi này đều rất hiền hòa.

Cảm giác tuyệt nhất khi tới Đà Lạt đó là khi đi qua đèo Prenn, bác tài xế mở một bản nhạc Pháp, có lẽ từ những thập niên trước, gió qua cửa xe lùa tung mái tóc, dang tay ra đón gió, ngân nga theo ca khúc chẳng biết cả lời lẫn tên. Một cảm giác khác lạ thân quen.

Đèo Prenn

Còn gì tuyệt hơn khi chạy trốn khỏi Hà Nội với tiết trời nóng nực để tới với cái mát lạnh của Đà Lạt. Buổi sáng lười biếng co ro trong chăn ấm. Buổi tối ấm áp trong chăn. Hình như tới Đà Lạt là để thỏa mãn thú vui ngủ nướng. Tiết trời nơi đây trong lành, mát mẻ quanh năm. Đà Lạt luôn đẹp.

Buổi sáng chạy vòng quanh hồ Xuân Hương, ghé khu Hòa Bình làm tô phở buổi sớm hoặc vòng vèo thưởng thức bún bò Huế hẻm Ánh sáng. Sau thuê một chiếc xe máy dạo quanh thành phố, trưa ghé bánh bèo số 4 nay chuyển về 228 Phan Đình Phùng, nem nướng Bà Nghĩa số 4 Bùi Thị Xuân. Hoặc qua bánh canh Xuân An 15 Nhà Chung, chỉ bán buổi chiều. Bánh căn tiệm giày Ông Già cũng là một địa chỉ đáng để thử qua.

Bánh căn tiệm giày ông Già. Nguồn: Internet

Chiều tà, ghé vài quán cafe. Cafe Liễu Ơ ( Lỡ Yêu) với thiết kế sân vườn đặc trưng. Cafe Tùng khu Hòa Bình phục vụ người sành nhạc lại sành cafe.

Cafe Tùng

Dạo chợ đêm Đà Lạt ăn tối cũng là một thú vui, hít hà cái lạnh của phố núi, tìm một cốc sữa đậu nóng, khoai nướng và bánh mì xíu mại. Buổi chuyện trò đơn giản với vài người bạn. Ấm áp tận cõi lòng.

Đồi Mộng Mơ

Đà Lạt với nhiều danh lam thắng cảnh, với nhiều món ăn ngon thực sự là một nơi hấp dẫn để khám phá. Còn nữa, bởi Đà Lạt giấu một người tình bởi vậy nhất định phải tới để tìm kiếm…

Candy JellyGuu.vn

Người thương, anh ở đâu?

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những mối quan hệ không bao giờ đặt thành tên được, nhưng những mối quan hệ đó lại làm ta khó chịu nhất, vì cũng chẳng biết đối diện như thế nào.Quan hệ mập mờ- là tôi đặt tên cho những thứ tình cảm thường không rõ ràng, vì nó không rõ ràng nên tâm tư, tình cảm cũng không có câu trả lời chính xác được cho những kiểu tình vụng trộm thế này.

Bên cạnh mỗi người chắc hẳn ai cũng có những người như thế này.Hai người có mối quan hệ mập mờ nhưng cuối cùng cũng không ở bên nhau. Mập mờ chính là so với bạn thân thì tốt hơn một chút, so với người yêu lại ít hơn một chút. Thỉnh thoảng bạn sẽ nhìn Facebook của người ấy xem có gì mới lạ không, đặc biệt chú ý những dòng chữ mà người ấy viết có ám chỉ đến bạn hay không? Mập mờ chính là có cảm giác, nhưng loại cảm giác này không nhiều đến mức làm động lực cho hai người phát triển thành mối quan hệ chính thức.

Chính vì chúng ta mập mờ, cho nên chúng ta cũng chẳng là gì đối với đối phương ngoài tình bạn chân chính này.

Những mối quan hệ mập mờ như thế này thú vị hơn cả tình yêu cũng đúng.Vì mập mờ, nên mối quan hệ này cũng chẳng trong sáng như những mối quan hệ khác. Ở bên nhau, nhưng không phải người yêu của nhau, vẫn lo lắng cho nhau từng chút một, lo lắng cho nhau khi gặp chuyện chẳng vui, cũng chẳng phải người tình… mập mờ thú vị đúng không?

Thú vị là mức độ ta so sánh về mối quan hệ này thôi, thực ra cũng buồn nhiều lắm, chẳng vui đâu. Những người ta dành tình cảm gần như là yêu như thế này nhưng chỉ được họ nhắc đến với bạn bè họ, là cô bạn thân, cậu bạn tri kỉ, ai mà không thất vọng. Thích cũng không dám nói, nếu nói ra ta thỏa mãn lòng mình thì thật thích, nhưng cũng chấp nhận ngay lập tức, tình bạn đẹp này cũng sẽ mất đi vĩnh viễn khi ta nói là ta thích họ. Họ sẽ nghĩ gì khi những người bạn thân, vui buồn, hạnh phúc họ đều có nhau sao lại tương tư nhau, chấp nhận được không?

Tôi gọi họ là người thương tức là cao hơn tình bạn nhưng không phải là tình yêu. Nhiều khi đã có câu trả lời cho chuyên tình cảm, nhưng rồi cũng chẳng được sự đồng ý từ đối phương, kể ra ai mà chẳng đau lòng. Mối quan hệ mập mờ, tốt nhất ta nên để nó ngủ yên trong lòng, đừng khoáy động nó lên, hãy để nó tĩnh lặng như mặt nước. Có được người bạn tốt, ai mà không muốn, có lẽ ta nên giữ riêng, như 1 góc nhỏ trong tim nhưng không bao giờ được nói ra, vì khi nói ra đồng nghĩa với ta mất hết, mất hết tình bạn như những người anh em, tình cảm cũng chẳng được đáp trả xứng đáng từ họ.

Tôi rất sợ làm tổn thương người khác, rồi lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó.

Nhưng tôi ạ, hình như nếu đã sống trong đời, thì một là em phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm em đau.Đó là điều không tránh khỏi..Người thương à, mình tôi chịu đựng đủ rồi, vốn ai có tình cảm trước thì kẻ đó đã thua cuộc rồi.

Người thương anh ở đâu? anh là người thương lòng tôi rồi đó. Nhưng mối quan hệ mập mờ này, sẽ tốt hơn cho chúng ta, nếu hãy để nó ngủ yên trong lòng, mặc dù cảm xúc chưa từng có lỗi và yêu thương 1 người không phải cái tội.Chẳng qua là chúng ta có duyên,nhưng không có nợ, vậy thôi…

Thảo Mũm MỉmGuu.vn

Quá khứ không phải là thứ có thể chối bỏ, và nỗi buồn là thứ khó có thể quên đi…

Ngồi trước thềm cửa, gió hiu hiu lùa qua từng ngóc ngách của tâm hồn, khẽ lay nhẹ những tâm thức cũ kỹ đã ngủ quên vào những ngày mưa gió đã đi trước. Bàn tay khẳng khiu vươn mình ra trước gió, ôm lấy một khoảng trời bé nhỏ cho riêng mình, cầm, nắm và rồi là bám víu đến mức khô cằn và kiệt quệ. Gió trót lòng làm xót làn da mỏng manh dễ vỡ đó, hằn lại trên tay những vết xước trầy dù bé nhỏ nhưng lại đau đớn đến tột cùng. Không phải vì gió mạnh làm rát tay, mà là vì cũng vào một ngày có gió, đã có ai đó nỡ lòng làm rát buốt trái tim tôi. Để rồi in sâu, để rồi thành sẹo. Và để dấu xước đó trên đôi tay mãi mãi in dấu vào tâm hồn, vào trái tim và vào cả một cuộc đời còn đang mở rộng hướng về phía trước.

Những ngày mắt miên mải tìm cho mình một điểm tựa. Gió kia lại nổi, và mắt tôi lại buốt. Buốt đến nỗi cay nghẹn hóa thành nước, nhạt nhòa chảy xuống thành từng dòng, đơn có, đôi có. Không nhiều nhưng cũng đủ làm ướt nhầy cả một trang giấy trắng tôi đang cầm trên tay. Có khi nỗi đau chất chồng chẳng còn thực sự là một nỗi đau đúng nghĩa nữa. Mà chỉ là những vết sẹo in dấu qua ngang đời, để rồi những ngày quay về không lời hẹn khiến tôi chợt nhận ra cái gai trong lòng dường như đã ghim quá sâu, quá chặt vào trái tim. Thương tích sẽ lại lành, nhưng cái gai đó vĩnh viễn cũng không gỡ ra được.

Tôi biết ở phía trước con đường tôi đi luôn sẽ có một ai đó đứng chờ, một trạm dừng để tôi nghỉ lại. Nhưng khoảnh khắc đó, khi con người đã nắm giữ bình yên trong tay, tôi tin là, không mấy ai sẽ biết cách trân trọng. Bởi quá khứ không phải là thứ có thể chối bỏ, và nỗi buồn là khó có thể quên đi.

Cuộc đời ồn ào với nhiều sự tranh chấp và cấu xé giữa những con người, trắc trở với lắm thứ muộn phiền và dối trá. Nhớ nhớ-quên quên, chúng chẳng còn là những khái niệm thật rõ ràng. Tôi chỉ biết dù quên hay nhớ, sau những đêm thao thức một mình, mắt vô hồn ngước nhìn qua cửa sổ, tâm hồn chỉ còn giống như một cái thùng rỗng, thỉnh thoảng như bị cốc vài ba tiếng động đậy, đau đớn, rỗng tuếch và nhệch nhạt làm sao.

Tôi không biết cuộc đời mình mai này sẽ sáng chói hay tối tăm, nhưng những lúc như thế này, điều duy nhất tôi cần và nghĩ đến là một bàn tay, một bờ vai và một ai đó để dựa dẫm. Tôi không phải là kẻ yếu đuối, chỉ là tôi cần chúng để lấp đầy những khoảng hổng cô đơn trong lòng. Tôi vẫn có những con người thương yêu mình đấy chứ. Nhưng giữa những con người có tình, đâu phải rồi cũng có người sẽ hiểu? Và giữa những con người đã hiểu, nào có mấy ai chấp nhận dừng chân và bước đi cùng tôi?

Giữa trời gió mênh mang, một cái nhìn mộc mạc hướng về chân trời màu đỏ thẫm. Trời lại sẽ sắp mưa, và con người rồi lại sẽ trốn ru rú trong căn phòng ấm áp của mình. Chiếc đồng hồ trôi lặng lẽ qua từng giờ với tiếng tích tắc quen thuộc. Không gian đó vẫn bất động, vẫn một mình bộn bề cùng mớ công việc còn bỏ dở chưa xong. Và thời gian trôi…

…Cho đến khi mưa rơi xuống.

Mộc Yên LinhGuu.vn

Càng trưởng thành, lại càng cô đơn…

21 tuổi, thoát khỏi cái vỏ bọc của gia đình, đến một nơi không bị quản lý, không bị ngăn cản làm những điều mình muốn, kể cả các mối quan hệ. Muốn chơi với ai thì chơi, muốn yêu ai thì yêu, sẽ không bị nghe hai từ “không được”. Nhưng chợt nhận ra, càng trưởng thành càng cảm thấy cô đơn.

Trưởng thành, bắt đầu cuộc sống tự lập, rồi va vấp, rồi tự đứng lên. Thế là dần biết sợ hãi những cạm bẫy của cuộc đời. Sợ những mối quan hệ tưởng đẹp đẽ đấy, bền lâu đấy, nhưng chỉ cần một phút khó khăn, sẵn sàng đạp lên nhau mà sống tiếp. Vì vậy mới nghĩ, cô đơn vẫn tốt hơn.

Biết yêu, muốn yêu một người mà khiến trái tim rung động. Rồi một mối tình qua đi, mối tình thứ hai lại đến, cứ bước qua mà chưa biết đâu là điểm dừng. Trưởng thành hơn trongtình yêu, nhưng nhờ thế cũng nhận ra cô đơn vẫn tốt hơn là cố yêu một ai đó để rồi phải tổn thương.

Khi còn bé, đau thì khóc, vui thì cười, chẳng sợ bất cứ điều gì vì đã có gia đình ở bên. Nhưng trưởng thành rồi, không thể kể lể với gia đình những tổn thương, vì sợ người mình yêu thương buồn. Cũng không thể oà khóc thật lớn rồi chạy đến bên mẹ, như vậy mẹ sẽ đau lòng. Thế cho nên chọn cách im lặng rồi chịu đựng để mọi thứ trôi qua. Cô đơn dần trở thành người bạn thân thiết không rời.

Trưởng thành rồi, nhận ra thật sự rất cô đơn khi chỉ có một mình, nhưng lại luôn muốn ngồi một mình để suy nghĩ, để không ai biết những lo lắng, buồn đau của mình.

Trưởng thành rồi, coi cô đơn như điều hiển nhiên mà đời người phải trải qua. Chưa trưởng thành, chỉ cần nhắm mắt rồi mở ra không thấy ai bên cạnh, sẽ lập tức đi kiếm tìm và có thể khóc than vì sợ cô đơn. Trưởng thành rồi, nhắm mắt lại, đếm hết 1, 2, 3, khi mở mắt ra thì vẫn thấy nhẹ lòng dù biết chẳng có ai bên mình, biết đang cô đơn lắm.

Thậm chí, khi ở bên cạnh một người mình yêu thương, vẫn có những nghĩ suy không thể nói ra được, vì đã trưởng thành. Nên vẫn cảm thấy cô đơn.

Càng trưởng thành, càng cô đơn. Thế nên con người ta đôi khi muốn bé lại, mãi là đứa trẻ hồn nhiên, không bao giờ cảm thấy cô đơn, lo sợ cô đơn để rồi thờ ơ với cô đơn.

Nếu cô đơn quá lâu, sẽ có một ngày không phân biệt được yêu thương và sự cô đơn. Hai thứ hòa lẫn, lồng ghép vào nhau. Rồi đến một lúc nào đó, chúng ta cho rằng càng trưởng thành càng cô đơn là điều hiển nhiên.

Ừ thì, vốn dĩ nó là điều hiển nhiên.

GreenStarGuu.vn

3 cách dễ dàng để tự làm tóc xoăn beach wave cực sexy

Một trong những thứ mà các cô nàng yêu nhất ở biển mùa hè chính là kiểu tóc xoăn beach waves. Tự nhiên, phóng khoáng và cực kỳ quyến rũ, kiểu tóc này sẽ khiến bạn thêm phần nóng bỏng trong những ngày nghỉ hè. Hơn hết, kiểu tóc này cực kỳ hợp với phong cách của những kỳ nghỉ, với quần jeans, áo thun hay thậm chí là váy maxi hoặc một bộ váy cut-out. Vậy làm thế nào để có được kiểu tóc beach waves này? 

1. Dùng giấy ướt 

Rất đơn giản, tất cả những gì bạn cần để “tự chế” kiểu tóc này cho mình là một tập giấy ướt, gel xịt tóc và… một đêm ngủ say. Hãy bắt đầu với tóc khô, tách tóc bạn ra thành những lọn nhỏ. Sau đó, dùng một miếng giấy ướt (gấp lại ba lần theo chiều dài) và cuộn một phần của lọn tóc xung quanh miếng giấy này. Tiếp đến, bạn dùng máy làm xoăn, uốn lọn từ ngọn tóc ngược lên chân tóc. Khi bạn chạm đến da đầu, bạn buộc miếng giấy ướt lại và tiếp tục làm như vậy những lọn tóc còn lại. Khi hoàn thành, đầu bạn sẽ phủ kín toàn những nút thắt giấy ướt nho nhỏ này. Hãy để đó đi ngủ và tháo giấy ướt ra vào sáng hôm sau. Dùng ngón tay hoặc một chiếc lược răng thưa chải nhẹ để tóc xoã xuống tự nhiên. Cuối cùng, hoàn thiện kiểu tóc bằng cách xịt một chút gel lên để cố định.

Sở dĩ sử dụng giấy ướt là bởi chúng rất chắc nhưng cũng rất ẩm. Thế nên bạn không phải gội đầu trước khi tạo sóng cho tóc. Để tóc được bảo vệ tốt hơn, mềm mượt và giữ sóng được lâu hơn, bạn cũng có thể sử dụng một chút kem tạo độ phồng trước khi thắt giấy ướt. Tuy nhiên, bạn tuyệt đối không nền thay thế khăn ướt bằng khăn ướt tẩy trang. Hoá chất có trong khăn ướt tẩy trang sẽ làm tổn thương đến tóc bạn. Khăn ướt bình thường lại được sản xuất để phù hợp với da trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, thế nên chúng rất nhẹ nhàng, mềm mại và không gây ảnh hưởng đến tóc.

2. Dùng áo T-shirt

Nếu bạn có một vài chiếc áo thun không mặc, hãy giữ lại bởi chúng có thể giúp bạn sở hữu kiểu tóc beach waves. Đầu tiên hãy xịt một chút nước muối biển lên tóc, sau đó chia tóc thành từng lọn nhỏ rồi dùng áo thun, vò nhẹ từng lọn tóc từ chân đến ngọn. Sử dụng áo thun thay vì khăn tắm là bởi, chúng không gây ma sát và làm tổn thương đến tóc. Áo  thun sẽ hút đi một lượng nước đáng kể và để lại một lượng vừa đủ cho kiểu tóc xoăn beach waves. Cuối cùng, bạn hãy sấy tóc, hoặc nếu muốn tóc dày hơn, hãy dùng ngón tay đánh nhẹ sau khi sấy. 

Nếu bạn không tìm được dung dịch xịt nước muối khoáng ở ngoài, bạn có thể tự chế tại nhà. Lấy một bình nước và đỏ vào đó khoảng 2 thìa canh muối biển, nếu muốn tóc phồng hơn thì hãy cho thêm muối. Cuối cùng, kết thúc bằng nhỏ một vài giọt dầu dưỡng ẩm hoặc dầu xả hàng ngày. Lắc đều và xịt lên tóc khi bạn cần.

3. Dùng máy là 

Đừng nghĩ là chỉ máy làm xoăn mới có thể làm được tóc xoăn, thực tế thì máy là cũng có thể làm được. Thậm chí, làm xoăn bằng máy là mang đến mái tóc tự nhiên, nhẹ nhàng hơn máy làm xoăn thường. Bắt đầu bằng việc chia tóc thành các lọn nhỏ. Sau đó, bạn đặt máy là lên tóc, là nhẹ khoảng 5cm rồi lại chuyển hướng máy là ngược 180 độ ngay lập tức. Cuối cùng, bạn phun keo xịt tóc lên để cố định kiểu tóc.